

Cuộc hành trình bắt đầu!
Buồi chiều hôm 28 mình được Thầy Chùa chở tới quán nước trước nhà của Dly, đã thấy mọi người có mặt trừ một bạn.
Mình đã cho máy ảnh vào vali và khóa lại cho cuộc hành trình nên không ghi lại được hình ảnh ra bến xe xa cảng miền đông. May là có anh DLY và các bạn khác có sẳn máy ảnh nên phần trình hình ảnh này xin nhường lại cho các bạn khác.
Xin mời các bạn có hình ảnh ra bến xe tham dự và góp ý.
Giờ cuối anh Thầy Chùa có cho Beckham đi theo tham gia nên tất cả là 6 người. Danh sách xin Dly chú thích cho chính xác vì mình không rành hết tên và nick của các bạn đi theo.
Từ trong nhà nợi chứa các thùng máy cách con đường khoảng vài chục mét. Bốn chàng thanh niên khiêng năm thùng máy rất vất vả, nhất là Beckham nhỏ con mà phải cán đáng cái thùng to hơn người.
May là có em gái anh Dly lo cho mổi người một ly nuớc mía tinh khiết.
Già Tom và Shena thì ........ đứng ngó canh chừng thùng máy.
Kêu xe taxi chạy ra bến xe là cả một vấn đề vì 5 cái thùng máy lớn phải cần hai xe taxi mới đủ chở 5 thùng + 6 trự ra bến.
Tới bến xe trong thời gian 6 giờ chiều là một sự khó khăn cho bác tài, đã vậy mà khi đến bến xe thì 6 thùng máy bị từ chối không thể theo xe hành khác được.
Bác Dly và bác Chiến ráng trổ tài thuyết phục mà kết quả là 5 thùng máy phải chờ chuyến xe hôm sau mới chuyễn được. Cuộc hành trình khựng lại như xe bị xụp hố ga. Ai nấy đều có công ăn chuyện làm không thể kéo dài ngày đi. Nhất là Beckham như ngồi trên ổ kiến lửa vì tuy được xếp lớn cho phép đặc biệt tham gia chuyến đi nhưng chưa có trình cho xếp trực thuộc biết nên không an tâm lắm.
Cuối cùng rồi mọi người đều lên xe trực chỉ Pờ-Lê-Cu trong khi 5 thùng máy tính ................... còn nằm lại tại bến xe.
Bảy giờ chiều của tháng 11 trời tối om đúng theo ông bà đã dạy "tháng 10 chưa cười thì tối".
Nhìn ra ngoải đường không thấy gì cả ngoài những ánh đèn của xe ngược chiều.
Ghế xe rông hơn mình tưởng. Loại xe đò mới, to có máy lạnh và ghế nằm (về sau mình biết thêm là có loại xe ghế nằm mà mình sẽ nòi đến trong chuyến về) ngồi thoải mái gấp mấy lần máy bay. Nồi lo lắng đầu tiên của mình đã biến mất. Chiêc ghế dựa rộng rải với khoảng trống đưới chân dư sức chứa cái túi sách cá nhân làm mình quên cơn đó và khát. Trước khi đi Dly đã rành rọt cho anh em thưởng thức dỉa cơm gà gấn nhà, mình thì sợ cho cái bung quen bơ sửa của mình khộng thích hợp nên không dám ăn nhiều thà đói còn hơn là bị chột bung nhất là ở trên xe đò. Ngay cả cái ly nước mía ngon lành của em anh DLy tăng cho mồi người mình củng không dám rớ tới (hì hì khỏi phải lo về lượg đường trong máu).
Trời tối om, ai nấy im lăng nghỉ ngơi dành sức cho cuộc hành trình, mình thỉ ngược lại nôn nao trong lòng vì lân đầu được tham gia trong việc THX nên không thể nhắm mắt. Tiếc có cái là đường xá tối mù không thấy gì cả. Mà đường đang được trùng tu lớn nên độ dắn xốc có hơi nhiều.
Mọi ngưởi chợt như thúc giấc bởi một mùi chua chua trong không khí. Có ngưới khẻ kêu lên "Có ai ói rồi!". Chiếc xe vẩn nhúng nhấy theo điệu Rock n Roll. Thấy Beckham lột vỏ quít ra bóp bóp xịt xịt trong không khí. Mùi vỏ quýt làm nhẹ lại cài mùi chua nôn mửa. Có người lại kêu lấy giùm cái bao nilông.
Và người đang nôn mửa không ai khác là Sếu nhà ta. Phe ta lăng xăng tìm dầu gió xanh.
Bác Lỳ chắc là người có kinh nghiệm nhất nên là người đầu tiên đưa ra chải dầu xanh cho cô Sếu.
Trong xe, ngoài tiếng xe chạy, mọi người đếu im lặng ráng dổ giấc ngủ trong tiếng nôn ọ oẹ của cô Sếu.
Hơn 11 giỏ đêm xe mới đến trạm nghỉ chân cho khách xuống ăn đường và vệ sinh. Mọi ngưởi ghé vào uống ly trà gừng cho ấm bụng.
Tội nghiệp GK member do việc công ty nên đến trễ không kịp ăn tối với anh em nên giờ ngồi ngấu nghiến quên trời đất.
Mìnhcủng rất đói nhưng không dám ăn, chì dám làm ly trà gừng cho ấm bụng.
Khu vực dừng chân lại cho khách hàng ăn uống xả hơi là một việc mới lạ đối với già TOM vì trước đó khi đi xe đó bến dừng thường là lẹp xẹp và tuỳ ý bác tài. Nay chổ dừng chân rộng rải sạch sẻ có quy tắc và có cả nhân viên đặt loa thông báo tới giờ lên xe đi tiếp. Một điểm đẹp trong ngành giao thông.
Cuộc hành trình nào dù có dài bao nhiêu thì củng phải kết thúc.
Đến Pleiku.
Sau giờ sáng hôm sau trong cái không khí mát lạnh của vùng cao nguyên. Đoàn người bước xuống xe cách Pleiku 17 cây số.
Có lẻ già Tom là người sung sướng nhất vì tánh tò mó và củng ví cái không khí mát rượi như đang ở Cali. Mùi xăng dấu khói xe của SG không còn. Cái múi xăng nhớt của chiếc xe đò và nhất là cái mùi chua chua nó được thay thế vào một làn khí sạch của buối sáng tinh sương vùng cao nguyên.
Già Tom chạy ngay vào cái quán cà phê cóc đầu đường kêu ngay ly cà phê đá.




Ly cà phê sáng ở La Sơn này làm già Tom thất vọng! Sau 11 tiếng đồng hồ nhịn khát, nay được một ly cà phê đá sáng sớm ở vùng cao nguyên nổi tiếng với cà phê cứt chồn này mà ly cà phê lại nhò xíu, ông chù quán nhìn già Tom với ánh mắt tò mò vì sao lại có ma này uống cà phê đá ở cái vùng cao nguyên lạnh lẻo này lúc 6 giờ sáng.
Ly đá đem ra cùng nhỏ như ly cà phê. Cà phê đắng nghét không có mùi thơm như già mong mỏi. Ly nhỏ không đủ chứa vào cái lổ rún già nói chi là cái bung bự của lảo.
Trong lúc nhăn nhó thưởng thúc ly cà phê đá, tôi nhìn chung quanh thấy có dáng một nhà nử tu áo xám. Trong tâm tôi chỉ nghỉ là Soeur sẻ mang áo dòng đen nón trắng như tôi đã từng quen biết. Tôi kêu anh Lý và chỉ vào bà Soeur. Anh Lý vôi reo mừng "Oh! Soeur Huệ".
Mọi người vội đứng dậy chào mừng Soeur Huệ


Chiếc xe loại này chạy chậm hơn DLy. Dly xách máy chụp hình nhày xuống chạy bộ qua mặt chiếc xe rồi chụp hình quay phim.
Dọc bên đường hoa dã quỳ (Cúc Quỳ) nở vàng bên lộ. Ai nấy rất sảng khoái về sự xanh tươi và trong sạch của môi trường chung quanh.
Đoạn đường vào tu viên của Soeur Huệ khoảng 1 km dù xe chạy rất chậm mà tôi củng thấy nó quá ngắn vì lo mải mê nhìn quanh.

Kế bên phòng đó là nhà bếp. mình thấy có mấy củ cải cùng bắp cải, cà dỉa. Chắc các Soeur đang chuẩn bi cơm nước cho mọi người.
Mọi người không ai thiết tha đến món ăn, chỉ muốn đi một vòng tham quan ra ngoài vườn.
Cây mảng cấu xiêm đầy đặc trái còn non, Khu vườn của tu viện được chia ra làm 3 phần. Phần sau trong một mớ dâu tầm, tre non, có cả vài cây cà phê.
Phần trước sân chia ra làm hai phần. Một phần bên phải làm cảnh trồng hoa. Phần bên trái trồng rau cải để nấu ăn.
Rau cải trông trước sân:
Mọi người tung tăng trong vườn mạnh ai nấy đi tìm tòi quan sát. Soeur Huệ cứ cố theo hết người này đến người khác trả lời các câu hỏi thắc mắc của mọi người. Mà các bạn hẳn củng dư biết ai là cái người thắc mắc nhiếu nhất rồi.
Khu vườn cảnh trước tu viện nhỏ bé im lặng với tượng đức mẹ nhò bé khiêm tốn lùi vào một góc vườn như muốn quan sát theo dỏi và che chở cả tu viện:

Trong sân vườn cà phê, cây cà phê cành trỉu năng trái như muốn chào đón anh em:

Ngừoi ta lục trái chín đỏ ăn cái vỏ bỏ cái hột
Già Tom lẩn đầu tiên nếm thử nên chơi luôn một bụm trái chín. Nhai nhai nuốt nuốt nuốt cà hột lẩn vỏ như con chồn hết nguyên một nắm lớn. Chả thấy ngon chi cả. Ngu như ..... chồn!
Soeur Huệ chọc là "Mai phe ta sẻ có cà phê TOM ngon gấp mấy lần cà phê Chồn.
Mình có cái ý định mở đại lý cà phê TOM. Có ai muốn hùn vốn kinh doanh không?
Hình già TOM đang sản xuất cà phê TOM đây:


Giờ cơm tới rồi, giờ cơm tới rồi!
Ngự trủ của tu viện đã dọn sẳn cho anh em buổi ăn không biết là sáng hay trưa. Hỉnh như là miếng gói ăn liền. Mình không nhớ rỏ chỉ biết là buổi ăn rất ngon miệng vì lạ chổ và đói.

Mời bạn theo dỏi những trang kế tiếp khi bọn chúng tôi đi thăm "Cánh đồng xanh" bạn sẻ hiều ý tôi.
Không ai đem tô gạch ốp-lát cho kim tự tháp Ai Cập.
Trong khi Sếu khò khò thì anh em dự tính chương trình buồi trưa và chiều. Mọi người đồng ý là nên đi tham quan chung quanh khu vực gồm có các chủng viện khác cùng với khu du lich "Đồng Xanh". Đương nhiên là già Tom đồng ý cả tay lẩn chân.
Soeur Huê có người quen chạy Taxi nên việc gọi xe đi tham quam quanh vùng không là chuyện khó khặn. Chúng tôi phải đánh thức cô Sếu dậy. Nhìn khuôn mặt thểu nảo của Sếu làm ai củng phải tức cười.
Once there were green fields,
Kissed by the sun.
Once there were valleys,
Where rivers used to run.
Once there were blue skies,
With white clouds high above.
once they were part of,
An everlasting love.
We were the lovers who,
Strolled through Green Fields.
Green fields are gone now,
Parched by the sun.
Gone from the valleys,
Where rivers used to run.
Gone with the cold wind,
That swept into my heart.
Gone with the lovers,
Who let their dreams depart.
Where are the green fields,
That we used to roam?
I'll never know what,
Made you run away.
How can I keep searching
When dark clouds hide the day..
I only know there's,
Nothing here for me.
Nothing in this wide world,
Left for me to see.
Still I'll keep on waiting,
Until you return.
I'll keep on waiting,
Until the day you learn.
You can't be happy,
While your heart's on the roam,
You can't be happy
Until You bring it home.
Home to the green fields
And me once again.
Bước xuống xe vào trong nhà mua vé đi ngang qua cái khu vực bán lưu niệm mà tôi không buồn ghé mắt nhìn.
Vào trong khu vực có trụ cờ với bông hoa xén tỉa chữ "Đồng Xanh" khéo léo.
Nhìn chung quanh tôi bật ngữa vì nó giống như cái vườn tao dàn ở SG hoặc công viên giếng nước ở Mỹ Tho. thêm vài cái tương con voi, con trâu, con cọp xây bằng xi măng một cách ngô nghê.
Tôi chôp vội vài hình ảnh và nhanh chân đi sâu vào trong công viên.

Chỉ có những thân cây hoá thạch là làm tôi và Dly chú ý đến. Có điều chúng lại được dưng sát bên mấy con voi xi măng làm mất đi giá trị thiên nhiên của nó (coi hình).
Đâu là cô sơn nử Phà Ca?
Đâu là chàng thượng đeo gùi cầm mác?
Đâu là tiếng khèn của sóc Bombo?
Đâu là rượu Cần?
Đâu là nhà Sàn?
Đâu là sóc thượng, rừng cây, suối nước?
Đâu?
Đâu?
Đâu?
Tôi mệt mỏi ngồi bệt xuống kế nàng Sếu mặt mày xanh mét đang cúi dầu nhắm mắt ghỉ mệt trên một ghế đá công viên bên bờ hồ.
Thôi đành kéo cô mẩu sếu vườn ra chụp vậy mặt dù thấy cô ta mặt mày bơ phờ thấy mà tội. Mình lại quên mất đi cái vụ cấm chê mẩu của diễn đàn. Mà mình đâu có chê chỉ có tôi nghiệp thôi.
Thoạt nhìn qua ta tường như đó là một nhà rông to lớn của dân tộc Jarai, nhưng khi đấn gần mới thấy đó là một nhà thờ được xây với kiểu nhà rông.
Bên trong nhà thờ đặc biệt không có ghế ngồi để quỳ cầu nguyện mà chỉ là một sàn rông lót gổ ráp tưng miếng nhỏ, rộng mênh mông chiếm trọn cả khu nhà thờ trừ khu vục trong cùng là bạn thờ chúa với một bức tương chúa cứu thế trên thánh giá, được khắc bắng gổ thật là công phu và mỹ thuật
Kỳ sau: PLê Cu hồi ký của già TOM (phần Hai) Đi thăm các TU VIỆN.
T.O.M