
Một chiều Tôi bước đi Vô định Lòng vu vơ Ngắm cảnh người trên phố Và tôi Chợt nhớ Về những gì đã trải Về những gì đã gặp Và về... những con đường... mình đã đi qua...
Có những con đường tôi đã qua
Nắng xanh trời đẹp thật chan hòa
Màu hoa lấp lánh như ngọc trắng
Cỏ dại ven đường dậy hoan ca
Có những con đường tôi đi qua
Trẻ con lếch thếch bụi đường xa
Mắt nhìn lấm lét người trên phố
Xúm xít xòe tay níu lụa là
Có những con đường tôi đi qua
Cụ già co cụm góc hàng ba
Da nheo gầy guộc ho khù khụ
Mặt gục sát đường ngửi khói hoa
Có những con đường tôi đi qua
Tiếng người con nhỏ mắng mẹ già
Vọng từ con hẻm vào trong óc
Rùng mình nước mắt chực tuôn ra
Có những con đường tôi đi qua
Cổng chào văn hóa khu phố ta
Tủ thuốc dọn ngay đầu ngõ nhỏ
Chuyền tay bột trắng nhận tiền boa
Có những con đường tôi đi qua
Giữa trưa trắng nắng mắt mờ hoa
Bạn cõng trên lưng chàng quặt quẹo
Đến lớp dù không chút ruột rà
Có những con đường tôi đi qua
Sắc mây ảm đạm khắp trời xa
Mưa to trút nước đầy mặt phố
Xe cộ ùn nhau những ổ gà
Có những con đường tôi đi qua
Nước ngập dềnh dang tới mái nhà
Đứa bé sơ sinh vừa mới đẻ
Mẹ ôm sát lòng che mưa sa
Có những con đường tôi đi qua
Ruộng đồng vàng rực mảng trời xa
Chiếc nón rách tươm vành lá Việt
Mồ hôi nhuộm trắng hạt gạo nhà
Có những con đường tôi đi qua
Vang vang loa điện tiếng hát ca
Chen chúc dòng người nơi sân trước
Giành giựt từng đôi vé nhạc Hoa
Có những con đường tôi đi qua
Cả thôn đói rã nằm lăn ra
Vong xứ dứt tình bầy trai trẻ
Trốn quên lão ấu với đàn bà
Có những con đường tôi đi qua
Bình minh một sáng đẹp cành hoa
Lũ lượt đoàn người giăng vải đỏ
Đi tìm chân lý cho làng xa
Có những con đường tôi đi qua
Buôn làng miền núi tít mù xa
Chày khua cắc cụp vui tình bản
Hơn cả thành đô điện sáng lòa
Lại có con đường tôi đi qua
Miệng cười trong lúc lệ trào ra
Bà lão khọm trông nhà tình nghĩa
Ký ức chồng con cũng nhạt nhòa
Lại có con đường tôi đi qua
Biệt thự lầu cao sát phố hoa
Bon–sai, kiểng quý xanh ngời ngợi
Lấp đầy không khí những nhà ma
Có những con đường tôi đi qua
Bia hơi, rượu ngoại họ bày ra
Khoản đãi dân Tây hơn bác mẹ
Cúi đầu nâng chén chúc người ta
Có những con đường tôi đi qua
Thằng con xách ghế rượt ông cha
Con mẹ đĩ mồm xoe "tứ sắc"
Xóm nghèo mờ mịt không lối ra
Có những con đường tôi đi qua
Gió đêm dờn dợn mặt hằng nga
Khoác áo phong sương cười lấp lửng
Nuốt nhục vào sâu trong nhụy hoa
Có những con đường tôi đi qua
Trẻ mười tám tuổi chửa ê a
Chữ nghĩa làm mồi treo cần trúc
Văn hiến ngàn năm như thoảng qua
Có những con đường tôi đi qua
"Nước Việt mạnh giàu bởi chúng ta !"
Day dứt vấn vương lồng ngực trẻ
Linh hồn vung vẩy muốn xông pha...
Trần Thắng Tiến
Sài Gòn đêm 07/04/2009